
Nhiều thế hệ trẻ Việt Nam lớn lên cùng sản phẩm Vinamilk - Ảnh minh họa
Hồi còn nhỏ xíu, tôi đã quen với những chiếc hộp trong góc tủ và mùi bột sữa thơm thơm mỗi khi mẹ khuấy với nước ấm.
Tôi là một đứa vô cùng kén ăn nên người nhìn ốm yếu và hay bệnh vặt. Mẹ cũng nhức đầu vì tôi dữ lắm. Mỗi lần đi dạy về, mẹ lại loay hoay dưới bếp rồi tìm cách nấu cho tôi món này, món kia. Có những hôm tôi nhất quyết không chịu ăn, mẹ phải dỗ dành mãi mới được vài muỗng.
Ép ăn hoài cũng không được, mẹ chuyển sang cho tôi uống để thay thế dưỡng chất hao hụt. Và từ đó tôi ghiền món sữa Dielac Alpha Gold của nhà Vinamilk.
Đến giờ đây tôi vẫn còn nhớ man mác cái hương vị của loại sữa ấy. Nó thơm và béo đến mức khiến tôi phải lén mẹ ăn vụng. Mỗi lần vậy tôi rón rén mở tủ, lấy hộp sữa ra, không dám xúc nhiều, chỉ dùng muỗng múc một chút rồi đổ vào lòng bàn tay trái nắm lại.
Sau đó tôi chạy ra một góc, lấy ngón tay trỏ phải chấm từng chút cho vào miệng. Vậy mà, tôi còn bày cho em trai mình bắt chước theo. Hai anh em cứ thế mà ăn vụng hộp sữa của mẹ đến cạn.
Dĩ nhiên là mẹ tôi biết nhưng lại không la rầy. Mẹ chỉ nhắc là ăn ít thôi để còn chừa bụng ăn cơm. Có lẽ mẹ biết trẻ con mà, thấy ngon thì thích. Mà thích thì cứ ăn vụng. Nhưng tôi đâu biết hộp sữa khi ấy không phải thứ muốn mua bao nhiêu cũng được. Mẹ phải dành dụm, chắt chiu từng đồng để khi hộp cũ gần hết thì mẹ mới có đủ tiền để dành mua hộp mới. Bởi còn nhỏ nên tôi chẳng hiểu những chuyện đó, chỉ biết trong tủ lúc nào cũng có sữa. Còn mẹ thì chật vật khó khăn, có khi bà còn tự trách mình không thể lo được cho con cái đầy đủ hơn.
Có lẽ vì vậy mà hương vị của bột sữa ngày xưa cứ ở lại trong ký ức tôi lâu đến thế. Hơn hai mươi năm rồi, tôi vẫn nhớ cái cảm giác cầm chiếc muỗng nhỏ, xúc một chút bột sữa rồi lén chạy đi ăn. Nhớ căn bếp cũ năm nào, dáng hình mẹ và cả bản thân mình ngày ấy - ốm tong ốm teo hay chạy lon xon ăn vụng sữa.
Bây giờ khi đã lớn, tôi không còn phải chờ mẹ mua sữa nữa. Mỗi lần đi siêu thị hay ghé cửa hàng, tôi chủ động lựa chọn những mặt hàng mình yêu thích, trong đó có sữa Vinamilk.
Vinamilk bây giờ cũng có nhiều loại để cho tôi tha hồ lựa chọn. Vì không hảo ngọt cho lắm nên tôi hay chọn ít đường hoặc không đường, đồng thời sử dụng thêm các sản phẩm sữa chua từ Vinamilk. Lâu lâu lại đổi sang vị dâu, sô cô la hay va ni cho đa dạng.
Có lần tôi thèm sữa quá nên chạy xe đến cửa hàng Vinamilk mua hẳn một thùng cùng một vài món lặt vặt. Lúc xách phụ đồ ra xe, chị bán hàng nhìn tôi một hồi rồi hỏi:
"Em còn đi học hả?".
Tôi cười, bảo: "Dạ không, em đi làm rồi chị".
"Chị tưởng em học sinh không á".
"Đâu có, em ba mươi rồi".
Chị ấy nghe xong tròn mắt, có vẻ hơi bất ngờ. Thế là đang trớn tôi đùa luôn:
"Chắc tại em uống Vinamilk nhiều đó chị".
Chị bật cười khanh khách. Tôi cũng cười theo. Chẳng biết chị có tin thật không nhưng câu nói vui ấy lại làm tôi nhớ đến ngày xưa của mình quá.
Từ một hương vị quen thuộc của tuổi thơ đến những bịch sữa nằm trong giỏ hàng hôm nay, Vinamilk đã cùng tôi đi qua một quãng đường khá dài. Mỗi lần sử dụng sản phẩm từ Vinamilk, ngoài việc tôi nghĩ bản thân đang thưởng thức một thứ đồ uống tốt cho sức khỏe thì tôi còn nhớ về những ký ức ngày xưa, cái thời nghịch ngợm lén mẹ ăn vụng khiến mặt mày lấm lem bột sữa.
Năm mươi năm qua, Vinamilk đang ngày càng khẳng định vị thế của mình trong thị trường sữa Việt Nam. Hằng ngày, đi làm về tôi thường bắt gặp một vài chuyến xe Vinamilk đang miệt mài vận chuyển những thùng sữa từ nhà máy sản xuất đến các điểm phân phối. Và tôi tin rằng, với chất lượng tốt cùng sự đa dạng trong sản phẩm, Vinamilk đã và đang khẳng định vị thế của mình trong lòng người tiêu dùng Việt.
