
Cuộc đoàn tụ giữa bà Sinh và con gái sau 47 năm diễn ra trong nước mắt, rất xúc động - Ảnh: BTC
Trên sân khấu Như chưa hề có cuộc chia ly, bà Vũ Thị Sinh khóc mãi và khóc rất to khi nghe lại câu chuyện về chính cuộc đời mình. Tiếng khóc ấy như giải tỏa bao nhiêu năm dồn nén những đau đớn, tủi hổ. Phía sau lưng, phản chiếu một người phụ nữ giống hệt bà, cũng nước mắt chảy dài, cố kìm nén tiếng khóc.
Khán giả xem cũng rơi nước mắt, viết lại cảm xúc: “Thương hơn chữ thương, mình còn không chịu được huống chi người trong cuộc”, “Thương quá, các mẹ đều đáng được trân quý”, “Thương thay thân phận phụ nữ”.
Mẹ ruột hai lần vào tù và nỗi đau trao con
Nhân vật đi tìm con là bà Vũ Thị Sinh. Gia đình bà là Việt kiều, từ Thái Lan trở về Việt Nam năm 1960 theo lời kêu gọi của đất nước. Họ không về quê hương Ninh Bình mà đến sống ở Uông Bí trong khu dân cư dành cho Việt kiều hồi hương.
Biến cố ập đến khi cha bà qua đời năm 1966 sau một tai nạn trong thời chiến. Khi đó, bà Sinh đang được gửi về quê ở Ninh Bình. Bà trốn tìm đường về nhà, nhưng không kịp gặp cha lần cuối.
Đến tuổi 18, bà làm việc trong công ty xây dựng nông thôn. Bà yêu một người và mang thai nhưng gia đình người yêu không chấp nhận.
Ở thời điểm những định kiến xã hội còn rất nặng nề, bà bỏ việc và sống lang bạt tại bến xe. Ban ngày mua đồ cũ rồi bán lại cho người cần. Một lần bà bị quản lý thị trường tịch thu đồ phi pháp.
Mang thai những tháng cuối, không nơi nương tựa, bà đã thực hiện một hành động cực đoan: cố tình trộm một chiếc đồng hồ có giá trị thấp để bị bắt giam. Bà thừa nhận đó là cách duy nhất bà nghĩ ra để có chỗ sinh con và được chăm sóc trong hoàn cảnh cùng quẫn.
Trong trại giam, bà sinh bé gái và đặt tên là Vũ Thị Kim Chi (nay tên là Liên). Những ngày đầu đời đứa trẻ được sự đùm bọc của mọi người trong trại giam.
Khi bé mới khoảng 5 - 6 tháng tuổi, một cán bộ ngành kiểm sát tên Thưởng ngỏ ý nhận nuôi. Tin mẹ ruột ở quê đang lâm bệnh nặng, bà Sinh quyết định trao con với hy vọng đứa trẻ sẽ có tương lai tốt đẹp hơn. “Lúc trao con cho người ta, tôi khóc, còn con cứ cười”, bà nghẹn ngào nhớ lại.
Ra trại, bà về nhà nhưng mẹ đã mất rồi. Nỗi đau nối tiếp nỗi đau.

Hai mẹ con nghẹn ngào trong ngày gặp lại trên sân khấu Như chưa hề có cuộc chia ly - Ảnh: BTC
Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Do vi phạm các quy định về nơi cư trú sau khi được tạm tha, bà tiếp tục bị bắt giam lần thứ hai và thụ án thêm ba năm. Sau khi mãn hạn, bà về nhà và được gia đình anh trai hỗ trợ, giúp đỡ xin việc làm. Rồi bà lấy chồng nhưng không có thêm con.
Cuộc đời nhiều sóng gió, lúc tuổi về già, khát vọng tìm lại con trở nên mãnh liệt. Sau chuyến đi tìm không thành công, bà được một người bạn viết giúp lá thư gửi đến Như chưa hề có cuộc chia ly nhờ giúp đỡ.
Trailer tập 201 Như chưa hề có cuộc chia ly
Như chưa hề có cuộc chia ly: "Kiếp sau mẹ nuôi con nữa không?"
Trái ngược với hình ảnh “khóc nhiều, nói nhiều” của bà Sinh, bà Vũ Thị Chiến - mẹ nuôi - lại có tính cách hoàn toàn khác biệt. Bà kiệm lời, vẻ hiền lành, cam chịu.
Cuộc trò chuyện giữa chị Kim Chi và mẹ nuôi Vũ Thị Chiến khiến nhiều khán giả rơi nước mắt. Chị Kim Chi hỏi: “Kiếp sau mẹ nuôi con nữa không?”, bà Chiến trả lời ngắn gọn, không chút suy nghĩ: “Có”.
“Con thương mẹ. Mẹ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi con. Mẹ yên tâm, con sẽ không bao giờ bỏ mẹ. Con chỉ muốn biết nguồn cội của mình. Mẹ vẫn là mẹ của con. Con may mắn vì có hai người mẹ, một người sinh thành, một người dưỡng dục”, chị Kim Chi khóc nghẹn. Nhìn con, bà chỉ nhẹ nhàng bảo: “Thôi không khóc nữa con. Mẹ thương con”.
Bà Chiến kể cha làm cách mạng, mất sớm. Cuộc sống nhiều thiếu thốn. Bà từng lập gia đình, bàn với chồng xin một người con nuôi. Duyên phận đưa bà đến với cô bé Kim Chi mới vài tháng tuổi. Sau đó chồng mất, bà ở lại nhà chồng ba năm rồi phải về nhà mẹ.
Từ đó bà Chiến, mẹ bà và đứa trẻ nhỏ sống nương tựa vào nhau, vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống.

Bà Chiến - mẹ nuôi Kim Chi ít nói và thương con - Ảnh: BTC
Năm tháng trôi qua, Kim Chi lớn lên, đổi tên thành Vũ Thị Liên. Năm chị lập gia đình cũng là năm bà ngoại mất. Bà Chiến rất đau lòng nhưng cũng nén nỗi buồn mà sống. Dù con có ngỏ lời mời bà về sống cùng nhưng bà vẫn quyết định sống một mình. Lúc chị Kim Chi sinh con, bà thường xuyên đi bộ qua nhà chăm sóc, giúp đỡ chị.
Đã lâu lắm rồi, lúc còn đi học, chị Kim Chi bị bạn bè chọc ghẹo là con hoang, mẹ chỉ là mẹ nuôi. Dù vậy chị chưa dám hỏi điều này với mẹ vì sợ mẹ buồn và xem bà Chiến là người mẹ duy nhất của mình. Chỉ khoảng 8 năm trước, bà Chiến mới chính thức xác nhận sự thật về thân thế của chị.
Điều đặc biệt là trong khi bà Sinh âm thầm đi tìm con thì chị Kim Chi cũng lặng lẽ tìm kiếm mẹ ruột. Hai mẹ con không hề biết đối phương cũng đang trên hành trình tương tự. Có thời điểm bà Sinh tìm về Hải Dương, nơi con gái sinh sống. Trong khi đó, vợ chồng chị Kim Chi lại tìm đến Quảng Ninh, nơi mẹ ruột đang ở. Họ chỉ cách nhau vài cây số nhưng vẫn lỡ hẹn nhau.

Chị Kim Chi chia sẻ cuộc đời mình trong Như chưa hề có cuộc chia ly - Ảnh: BTC
Cuộc đoàn tụ diễn ra trên sân khấu đã lấy bao giọt nước mắt của những người chứng kiến. “Mẹ chỉ mơ gặp lại con thôi. Giờ gặp được con rồi, mẹ mãn nguyện rồi”, bà Sinh nghẹn ngào nói.
Nhà báo Thu Uyên gửi gắm đến chị Kim Chi: “Bây giờ trông hết vào em, làm thế nào để hai mẹ vui và bản thân em cũng thấy hạnh phúc. Hạnh phúc của em đấy cũng là hạnh phúc của các mẹ. Các mẹ hy sinh tuổi trẻ vì em rồi nên cả ba người họ Vũ giờ phải cảm thấy hạnh phúc nhé”.
Khán giả xem chương trình cũng đồng cảm: “Trùng hợp thế này thì chắc là định mệnh. Số phận định sẵn rồi, sau hôm nay cả ba người họ Vũ đều vui vẻ, hạnh phúc. Công sinh không bằng công dưỡng nhưng số phận đã định, không người mẹ nào muốn bỏ con, bên nào cũng nặng tình nên cô sẽ luôn yêu thương hai mẹ nhé!”.

Báo cáo thu - chi tháng 5- 2026
Tháng 5
8 cuộc tìm ra.
320 đầu mối thông tin mới được xử lý.
24 hồ sơ tìm kiếm mới được lập.