
Ảnh minh họa AI
Điều còn ở lại trong ký ức chỉ là câu nói của người thu ngân:
Bác ngồi cùng bàn thanh toán cho em rồi.
Tôi vội bước ra cửa. Giữa dòng người và xe cộ giữa trưa, bóng dáng người bác ấy đã khuất từ lúc nào.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rất rõ thế nào là sự nghĩa tình của TP.HCM.
Ngày ấy, tôi còn là sinh viên ở Đồng Nai. Một lần tranh thủ lên TP.HCM thăm bà con ở quận 7. Thời điểm đó, chưa có điện thoại thông minh, cũng chưa có ứng dụng bản đồ. Mỗi chuyến đi đến một nơi xa đều phải hỏi đường từng chặng, ghi địa chỉ cẩn thận vào một mảnh giấy nhỏ rồi vừa đi vừa dò.
Sau khi xuống xe ở khu vực gần bến xe Miền Đông cũ, lúc ấy thuộc quận Bình Thạnh, tôi ghé vào một quán cơm bình dân để ăn trưa trước khi tiếp tục hành trình.
Ngồi cạnh tôi là một bác lớn tuổi. Thấy tôi nhiều lần lấy mảnh giấy ghi địa chỉ ra xem, bác mỉm cười hỏi chuyện.
Biết tôi là sinh viên từ Đồng Nai lên thăm người thân, bác hỏi thêm vài câu rồi bảo:
Bác cũng ở gần Sài Gòn, đường sá khu này bác rành lắm.
Nghe tôi nói điểm đến là quận 7, bác chậm rãi chỉ từng chặng xe phải đi, nên xuống ở đâu, chuyển tuyến thế nào để khỏi lạc. Những lời chỉ dẫn giản dị ấy khiến tôi yên tâm hẳn.
Ăn xong, bác đứng dậy, bảo có việc phải đi trước rồi chào tôi như chào một người quen.
Tôi cũng chỉ kịp cảm ơn vì đã được bác chỉ đường tận tình.
Cho đến khi ra quầy trả tiền, tôi mới biết bác đã thanh toán luôn phần cơm của mình.
Tôi đứng lặng vài giây.
Muốn chạy theo để gửi lại tiền hay nói một lời cảm ơn cũng không còn kịp nữa.
Bác đã đi mất.
Đó chỉ là một bữa cơm bình dân, giá trị không đáng là bao.
Nhưng với một cậu sinh viên xa nhà ngày ấy, điều nhận được lại lớn hơn rất nhiều.
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi tôi còn lạ lẫm với từng tuyến xe, từng con đường, một người hoàn toàn xa lạ đã dành thời gian hỏi han, chỉ đường rồi lặng lẽ giúp đỡ mà không hề chờ một lời đáp lại.
Hơn hai mươi năm đã trôi qua, tôi chưa một lần gặp lại người bác đã lặng lẽ trả giúp mình bữa cơm trưa hôm ấy.
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại.
Nhưng điều đó không còn quan trọng.
Có lẽ, điều đáng quý nhất mà TP.HCM trao cho tôi trong chuyến đi năm ấy không phải là một bữa cơm được trả giúp. Đó là niềm tin rằng giữa một thành phố rộng lớn, người với người vẫn có thể đối xử với nhau bằng sự tử tế.
Một người xa lạ đã gieo vào lòng tôi hạt mầm của lòng tốt, để hơn hai mươi năm sau, mỗi khi có thể, tôi lại muốn tiếp tục gieo hạt mầm ấy cho một người khác. Có lẽ, chính từ những điều bình dị như thế mà TP.HCM luôn được nhắc đến như một thành phố nghĩa tình.
Và với tôi, hơn hai mươi năm sau nhìn lại, chuyến đi ấy không chỉ đưa tôi đến nhà người thân, mà còn đưa tôi đến gần hơn với một điều rất đẹp: niềm tin rằng lòng tốt luôn hiện hữu giữa cuộc sống này.
Có lẽ, đó cũng là món quà ý nghĩa nhất mà TP.HCM đã dành cho một cậu sinh viên lần đầu một mình lên thành phố, để rồi mang theo suốt cả hành trình trưởng thành sau này.
