
Noo Phước Thịnh và Chi Pu trong MV Gọi cho anh - Ảnh: NVCC
Chỉ trong tuần đầu tháng 6-2026, V-pop chứng kiến màn đổ bộ đồng loạt của các tên tuổi lớn thuộc thế hệ nghệ sĩ lứa 8X, 9X đời đầu.
Điểm chung của họ là đều lựa chọn quay về với dòng nhạc ballad/pop-ballad hay pop-rock thuần túy - thứ vũ khí từng giúp họ chinh phục hàng triệu khán giả nhiều năm trước. Tuy nhiên phản ứng của công chúng lại không hề đồng nhất.
Cùng quay về với giá trị nguyên bản của ballad
Mở màn là Tóc Tiên với MV Người còn thương em không. Khán giả không tiếc lời khen ngợi cho tư duy hình ảnh "tuyệt đối điện ảnh" và sự dàn dựng duy mỹ của cô.
Thế nhưng ở phần nghe, không ít ý kiến cho rằng giai điệu ca khúc khá an toàn, đi vào lối mòn và mang màu sắc quá tương đồng với các bản hit cũ như Em không là duy nhất hay Có ai thương em như anh.

Quốc Thiên trong MV Nỗi đau tận cùng - Ảnh: NVCC
Tương tự, Quốc Thiên với Nỗi đau tận cùng cũng chọn một lối đi không thể quen thuộc hơn qua cấu trúc pop-ballad truyền thống kết hợp cùng dàn dây bi lụy. Giai điệu ca khúc dù dễ nghe nhưng bị nhận xét là thiếu đột phá, đi lại đúng vết xe của các sản phẩm tiền nhiệm.
Trong khi đó, Noo Phước Thịnh với ca khúc Nhấc máy dù đã nỗ lực làm mới bằng chất liệu R&B pha Lofi nhẹ nhàng nhưng chính cách nhả chữ, bỏ nhỏ đặc trưng của anh vẫn vô tình kéo người nghe về lại vùng không gian đầy hoài niệm của những bản hit cũ.
Ngay sau đó, Noo Phước Thịnh lại bất ngờ tung ra Gọi cho anh sớm hơn kế hoạch dự kiến. Không còn là một bản ballad đậm đặc chất tự sự cô đơn, ca khúc mang đến sự trẻ trung, tươi sáng và hiện đại hơn với tiết tấu sôi động của pop rock.
Trên các diễn đàn âm nhạc, nhiều nhận định cho rằng Gọi cho anh tái hiện trọn vẹn những rung động háo hức, mong chờ của những cuộc gọi đầu tiên khi yêu đã bắt rất đúng "vibe mùa hè".
Sự tối giản và nguyên bản này còn được cộng hưởng mạnh mẽ trong phần hình ảnh, khi MV Gọi cho anh tiết chế tối đa các kỹ xảo phức tạp, chỉ tập trung hoàn toàn vào phản ứng hóa học tự nhiên, lãng mạn giữa Noo Phước Thịnh và Chi Pu.

Chi Pu trong trong MV Mirror - Ảnh: NVCC
Bản thân Chi Pu trong sản phẩm riêng mang tên Mirror ra mắt cùng thời điểm cũng chọn một lối đi tương tự. Sau thời gian dài khuấy đảo các sân khấu quốc tế bằng vũ đạo và hiệu ứng thị giác hoành tráng, cô quay về với một cấu trúc âm nhạc dance pop tối giản, đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu, giúp người nghe tập trung vào mạch cảm xúc nguyên bản của giọng hát.
Đặc biệt, tư duy quay về giá trị mộc mạc này cũng đã lan tỏa sang cả thế hệ trẻ với sự xuất hiện của Grey D qua ca khúc toidaidot. Là một đại diện gen Z nổi bật với thế mạnh tạo âm thanh số hóa thời thượng, Grey D lại chọn tiết chế tối đa nhạc cụ điện tử để mang đến sự thuần khiết, mộc mạc nhất cho tác phẩm theo hơi hướng ballad gây "suy" cho khán giả.
Sự giao thoa của các thế hệ nghệ sĩ trong cùng một thời điểm, dù ở các thể loại âm nhạc khác nhau, đã đặt ra một câu hỏi lớn. Phải chăng sau những mệt mỏi với âm thanh điện tử hay những MV dàn dựng lớp lang ngột ngạt, cả người làm nhạc lẫn người nghe đều đang muốn tìm lại sự kết nối nguyên bản, tự nhiên nhất?
Người còn thương em không - Nguồn: YouTube Tóc Tiên
Cạn kiệt ý tưởng hay kiên định?
Trước những cái lắc đầu của một bộ phận khán giả khó tính cho rằng các nghệ sĩ đang "lười biếng", đi vào lối mòn, cạn kiệt ý tưởng khi phải tìm đến những công thức thành công từ mười năm trước, giới chuyên môn lại đưa ra một góc nhìn bao dung và thực tế hơn.
Sau một giai đoạn dài thị trường bị quá tải bởi các dòng nhạc điện tử dồn dập, hip hop gai góc hay những cấu trúc ca khúc biến hóa phức tạp của gen Z, tai nghe của công chúng có xu hướng tìm về những gì mộc mạc, dễ cảm và giàu tính tự sự nhất. Ballad chính là "vùng an toàn" nhưng cũng là "vương quốc" mà các nghệ sĩ kỳ cựu làm chủ tốt nhất.

Tóc Tiên và Trần Ngọc Vàng trong MV Người còn thương em không - Ảnh: NVCC
Việc Tóc Tiên tiết chế kỹ thuật để hát nhẹ nhàng hơn, Quốc Thiên tận dụng triệt để thế mạnh giọng hát trữ tình hay việc Noo Phước Thịnh duy trì cái "vibe" lãng tử đặc trưng không nên bị coi là sự thụt lùi. Đó là sự kiên định với bản sắc và là cách họ chiều lòng tệp khán giả cốt lõi - những người đã trưởng thành cùng âm nhạc của họ.
Chính Tóc Tiên cũng đã bày tỏ: "Tiên không đặt để những lý do quá to tát cho lần trở lại này.
Việc lựa chọn một bản ballad có cách xử lý tiết chế chỉ đơn giản là nương theo cảm xúc tự nhiên, đúng thời điểm và xem đó như một món quà tri ân khán giả đã chờ đợi Tiên hát ballad suốt thời gian qua".
Bản thân ca sĩ Quốc Thiên cũng có lý do để phát hành Nỗi đau tận cùng vào thời điểm này. Theo anh, những cơn mưa đầu mùa là khoảng thời gian phù hợp để một bản ballad buồn tìm đến khán giả.
"Dù bài hát có thể gợi lại những kỷ niệm hay những câu chuyện đã qua, Thiên mong khi lắng nghe, khán giả sẽ có cơ hội nhìn lại những cảm xúc của mình một cách nhẹ nhàng hơn để vỗ về tâm hồn, chữa lành những tổn thương cũ và sẵn sàng đón nhận những hành trình yêu thương mới", anh nói.
Âm nhạc, suy cho cùng, mục đích lớn nhất vẫn là chạm đến cảm xúc. Giữa một thời đại mà công nghệ và AI có thể tạo ra hàng nghìn bản phối thời thượng mỗi phút thì những giai điệu ballad quen thuộc, được thể hiện bằng trải nghiệm và sự chỉn chu của những người làm nghề lâu năm, đôi khi lại là liều thuốc tinh thần hiệu quả nhất mà người nghe tìm kiếm.