
Bom lượn Gaurav do Ấn Độ tự phát triển (Ảnh: Vayu Aerospace Review).
Bài toán kinh tế và chiến lược
Một bộ SPICE-1000 có giá khoảng 480.000 USD, khiến nó trở thành một vũ khí đắt đỏ, không phù hợp để sử dụng rộng rãi. Ngay cả Không quân Israel cũng không thể sử dụng SPICE-1000 một cách "thoải mái" như Nga sử dụng UMPK ở Ukraine.
Mặc dù Gaurav có thể đạt độ chính xác tuyệt đối khi có nguồn chiếu laser, nhưng điều này không phải lúc nào cũng khả thi. Giải pháp tối ưu cho Không quân Ấn Độ có lẽ là mua SPICE-1000 với số lượng hạn chế cho các nhiệm vụ đòi hỏi độ chính xác cao, và Gaurav-1000 với số lượng lớn hơn cho các mục tiêu ít yêu cầu hơn.
Tương tự Gaurav, các mô-đun UMPK của Nga cũng thiếu đầu dò quang điện, nhưng đã chứng minh độ chính xác chấp nhận được khi tấn công các mục tiêu lớn.
DRDO dự kiến sẽ nâng cấp Gaurav-1000 với đầu dò quang điện tử và khả năng lập hồ sơ nhiệm vụ tiên tiến trong tương lai, nhằm thu hẹp khoảng cách với SPICE-1000 của Israel.