Từ con tàu đánh cá giữa khơi xa, cột mốc biên cương lộng gió đến những tuyến đường lịch sử rợp sắc đỏ sao vàng, lá cờ Tổ quốc không chỉ hiện diện như một biểu tượng thiêng liêng, mà còn trở thành sợi dây kết nối lòng dân, khơi dậy niềm tự hào và tình yêu nước trong mỗi người Việt Nam.
1. Ở cảng cá Tam Quan, tỉnh Gia Lai, ông Lợi, một ngư dân đã ngoài 50 tuổi, có thói quen rất kỹ trước mỗi chuyến vươn khơi. Ông kiểm tra máy tàu, dầu nhớt, lưới câu, thùng đá, nước ngọt. Nhưng việc ông thường làm sau cùng là mở chiếc túi vải nhỏ, lấy ra lá cờ Tổ quốc còn thơm mùi vải mới, vuốt thật phẳng rồi đưa cho con trai cột lên nóc cabin.
Ông Lợi nói, đi biển nhiều năm, có những đêm tàu nhỏ như chiếc lá giữa mênh mông. Chung quanh chỉ có tiếng sóng, tiếng gió và ánh đèn xa xa của những con tàu bạn. Những lúc ấy, nhìn lá cờ đỏ sao vàng phần phật trên nóc tàu, anh em ngư dân thấy lòng mình vững hơn. Lá cờ không làm sóng nhỏ lại, không làm gió bớt dữ, nhưng làm người đi biển nhớ rằng phía sau mình là gia đình, là xóm làng, là đất nước.
Từ ý nghĩa ấy, chương trình "Một triệu lá cờ Tổ quốc cùng ngư dân bám biển" đã đến với bà con ngư dân ở nhiều tỉnh, thành ven biển. Mỗi lá cờ được trao không phải như một phần quà thông thường. Đó là một lời nhắn gửi lặng lẽ: bà con không đơn độc trên biển. Khi con tàu rẽ sóng ra khơi, lá cờ Tổ quốc cùng đi với ngư dân, cùng chịu nắng gió, cùng có mặt trong những ngày biển êm và cả những lúc giông tố.
Có ngư dân từng nói rất mộc mạc: "Tàu có cờ, mình thấy như có Tổ quốc trên tàu". Chỉ một câu ấy thôi đã nói được rất nhiều điều. Lá cờ làm cho chuyến biển không chỉ là cuộc mưu sinh, mà còn là sự hiện diện bền bỉ của chủ quyền, của niềm tin nơi đầu sóng.
2. Ở xã biên giới Ia Rvê, tỉnh Đắk Lắk, chị H'Bia sống trong căn nhà nhỏ cách cột mốc biên giới không xa. Những ngày mưa, con đường đất dẫn vào buôn thường lầy lội. Buổi sáng nhìn ra, trước mắt chị là núi, rừng và những vạt sương còn vướng trên mái nhà. Từ ngày những lá cờ Tổ quốc được trao về từng hộ dân, con đường ấy như có thêm một sắc màu ấm áp.
Chị H'Bia nhớ buổi sáng bộ đội biên phòng cùng cán bộ địa phương đến nhà, trao cho gia đình chị một lá cờ mới. Bộ đội Đồn Biên phòng Ia Rvê giúp chị lắp cán cờ trước hiên. Khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió biên giới, mấy đứa trẻ trong buôn đứng nhìn rất lâu. Có đứa hỏi: "Sao nhà mình cũng treo cờ giống trường học?". Chị H'Bia cười, bảo: "Vì đây là nhà mình, đất mình, nước mình".
Ở biên cương, lá cờ có một ý nghĩa rất riêng. Đó là dấu hiệu của chủ quyền, nhưng cũng là sự gần gũi của Tổ quốc trong từng nếp nhà, từng con đường, từng cột mốc. Với người dân sống dọc biên giới, lá cờ trước hiên nhà là niềm tự hào, là sự gắn bó với đất đai cha ông để lại. Với bộ đội biên phòng, mỗi lá cờ được dựng lên là thêm một điểm tựa lòng dân trong thế trận bảo vệ biên giới.
Chương trình "Cờ Tổ quốc biên cương" vì vậy không chỉ trao cờ. Chương trình góp phần làm ấm hơn những vùng đất xa xôi, làm cho tình quân dân thêm bền chặt, làm cho mỗi người dân nơi biên giới thấy mình là một phần máu thịt của Tổ quốc. Khi lòng dân vững, biên cương thêm vững. Khi lá cờ bay trước mỗi mái nhà, đường biên không còn là một vạch kẻ xa xôi trên bản đồ, mà hiện hữu trong đời sống hằng ngày.
3. Ở Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, ông Thịnh, một cựu thanh niên xung phong, năm nay đã ngoài 70 tuổi, thường đi chậm lại mỗi khi qua tuyến đường rợp cờ dẫn vào khu tưởng niệm. Có lần, sau một cơn mưa chiều, ông dừng xe, bước xuống chỉnh lại một lá cờ bị gió cuốn vào thân cột. Ông làm việc ấy rất nhẹ, như sợ chạm mạnh vào một ký ức.
Ông Thịnh từng đi qua những năm tháng chiến tranh, từng chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống trên những cung đường lửa. Với ông, màu đỏ của lá cờ hôm nay không chỉ là màu của ngày hội, mà còn là màu của ký ức, của hy sinh, của sự tiếp nối. Con đường có cờ vì thế không chỉ đẹp hơn, trang trọng hơn, mà còn khiến người đi qua tự nhiên thấy lòng mình lắng lại.
Khi những tuyến "Đường cờ Tổ quốc" được hình thành tại nhiều địa phương, đặc biệt ở các tuyến đường trọng điểm, các khu di tích lịch sử, lá cờ đã tạo nên một không gian rất riêng. Người dân đi qua đó không chỉ thấy một con đường được trang hoàng, mà còn được nhắc nhớ về lịch sử, về những người đã đi trước, về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Một em học sinh tên Nguyễn Khánh Linh, trong lần theo trường đến thăm khu di tích, đã nói với cô giáo: "Con thấy đường có nhiều cờ nên tự nhiên con muốn đi chậm lại". Câu nói trẻ thơ ấy nghe nhẹ thôi, nhưng đáng nhớ. Có những biểu tượng không cần nói nhiều. Chỉ cần hiện diện đúng nơi, đúng lúc, đúng chiều sâu văn hóa, nó có thể làm con người biết cúi đầu trước quá khứ và sống tử tế hơn với hiện tại.
Từ biển đảo đến biên cương, từ những con tàu đánh cá đến những tuyến đường lịch sử, Chương trình "Tự hào cờ Tổ quốc" đã làm được một việc rất lớn bằng những hành động rất cụ thể. Chương trình kết nối lòng dân bằng lá cờ, khơi dậy tình yêu nước bằng những việc làm giản dị mà bền bỉ.
Sau 7 năm, hành trình ấy chắc chắn chưa dừng lại. Rồi sẽ còn thêm những lá cờ theo tàu ra khơi, thêm những mái nhà biên giới đỏ thắm trước hiên, thêm những con đường lịch sử rợp bóng cờ trong nắng mới. Và ở đâu lá cờ Tổ quốc tung bay, ở đó lòng người Việt Nam lại có thêm một điểm tựa để yêu hơn, tin hơn và cùng nhau góp sức xây dựng, bảo vệ, phát triển Tổ quốc Việt Nam thân yêu.