
Cao Sao Vàng gắn bó với nhiều gia đình. - Ảnh: NVCC
Cái mùi cay nồng, hơi hắc, vừa mở nắp đã thấy sống mũi tê tê, đã theo tôi từ những năm tháng còn bé. Đến bây giờ, mỗi khi bắt gặp lại, tôi vẫn nhớ căn nhà nhỏ của gia đình mình, nhớ ba mẹ và năm anh em chúng tôi của những năm 1990.
Lọ Cao Sao Vàng giữa một đêm mùa đông
Năm 1990, tôi vừa tròn 5 tuổi. Nhà tôi có năm anh em, khi ấy cuộc sống còn khó khăn. Trong nhà chẳng có nhiều thứ đáng giá: chiếc giường gỗ, cái tủ cũ, mấy bộ quần áo được mẹ xếp ngay ngắn và một vài thứ thuốc thông thường. Trong chiếc tủ ấy có một lọ Cao Sao Vàng nhỏ, hình tròn có logo ngôi sao vàng ở chính giữa cùng màu đỏ bao phủ.
Mỗi khi trong nhà có người đau đầu, cảm lạnh hay bị muỗi đốt, ba lại mở chiếc hộp nhỏ ấy. Một chút cao được lấy bằng đầu ngón tay, xoa lên thái dương, lòng bàn chân hoặc chỗ bị đau. Mùi cao cay nồng lan trong căn phòng, quen đến mức chẳng ai để ý.
Cho đến một đêm mùa đông, trời rất lạnh, gió luồn qua những khe cửa. Năm anh em chúng tôi nằm chen nhau trên chiếc giường. Mẹ đi làm về muộn. Vừa bước vào nhà, mẹ đã ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa, hai tay ôm lấy người. Mẹ bảo thấy lạnh. Người run lên, trán nóng nhưng hai bàn tay lạnh ngắt. Ba đang dưới bếp nghe tiếng mẹ gọi liền chạy lên.
Lúc ấy tôi còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là cảm lạnh, chỉ thấy mẹ khác mọi ngày và ba bỗng trở nên tất bật. Ba bảo một anh lấy khăn, một anh đi đun nước. Ông lấy khăn ấm lau mặt cho mẹ rồi mở cánh tủ gỗ, lấy lọ Cao Sao Vàng.
Ba lấy một ít cao, xoa nhẹ vào hai bên thái dương cho mẹ, rồi xoa lên ngực, hai bàn tay và lòng bàn chân. Bàn tay ba vốn thô ráp vì công việc, vậy mà khi chạm vào mẹ lại rất nhẹ. Tôi đứng bên giường hỏi:
- Ba ơi, mẹ có khỏi không?
Ba nhìn tôi, giọng bình thản:
- Mẹ con cảm lạnh thôi. Không sao đâu.
Đêm ấy, năm anh em chúng tôi dần ngủ thiếp đi còn ba thức. Mỗi lần mẹ ho, ba lại ngồi dậy. Mẹ trở mình, ba kéo chăn. Một lúc lâu, ông lại đưa tay sờ trán mẹ. Trong căn phòng nhỏ, mùi Cao Sao Vàng vẫn phảng phất.
Khi ấy, tôi chưa hiểu thế nào là tình yêu của những người đã sống với nhau cả một đời. Tôi chỉ nghĩ ba chăm mẹ vì mẹ đang bệnh. Mãi sau này, khi lớn lên, tôi mới hiểu có những tình yêu chẳng cần nói thành lời. Với tôi, tình yêu của ba mẹ đã ở lại từ những điều giản dị như thế. Và cũng từ đêm ấy, lọ Cao Sao Vàng nhỏ trong chiếc tủ cũ trở thành một phần ký ức của tuổi thơ tôi.
Hơn 35 năm, một mùi hương vẫn còn ở lại
Sau đêm ấy, tôi vẫn nhiều lần nhìn thấy ba dùng Cao Sao Vàng cho mẹ mỗi khi mẹ đau đầu hay cảm lạnh. Có hôm một trong năm anh em chúng tôi đau đầu hay bị muỗi đốt, mẹ lại lấy lọ cao từ trong tủ xuống. Lọ cao nhỏ cứ thế đi qua tuổi thơ của năm anh em.
Sau này chúng tôi lớn lên, người đi học xa, người lập gia đình, người rời quê đi làm. Căn nhà ngày trước cũng thay đổi. Những thứ tưởng sẽ ở mãi trong nhà lần lượt biến mất nhưng mùi Cao Sao Vàng vẫn ở lại trong ký ức.
Có lần mẹ lại bị cảm, khi ấy ba mẹ đã có tuổi. Ba không còn khỏe như trước, bước chân chậm hơn, mái tóc đã bạc nhiều. Tôi về nhà, thấy mẹ nằm nghỉ trên giường. Theo thói quen từ nhỏ, tôi đi tìm lọ Cao Sao Vàng. Tôi mở nắp, mùi cao cay nồng lập tức ùa lên. Tôi đứng lặng một lúc.
Hơn 35 năm bỗng thu lại trong một khoảnh khắc. Tôi lại thấy căn nhà năm 1990, thấy mình là đứa trẻ năm tuổi đứng bên giường, thấy ba cẩn thận xoa cao cho mẹ trong đêm đông. Vẫn cái mùi ấy, chỉ khác một điều: những người trong căn phòng ấy giờ đã già đi. Lần này, chính tôi lấy cao xoa cho mẹ. Ba ngồi bên cạnh nhìn tôi rồi cười:
- Ngày trước ba vẫn xoa cao cho mẹ con như thế.
Tôi không biết nói gì, chỉ cúi xuống xoa nhẹ hai bàn chân cho mẹ. Mẹ mở mắt nhìn tôi rồi ba nhìn mẹ. Tôi chợt nghĩ, những thương hiệu được người ta nhớ lâu đôi khi không chỉ vì sản phẩm đã đi qua bao nhiêu năm tháng, mà bởi nó đã từng có mặt ở đâu trong cuộc đời mỗi người.
Bây giờ, tôi cũng đã có một gia đình nhỏ của riêng mình. Hơn 35 năm trôi qua, nhưng trong nhà tôi vẫn giữ thói quen dùng Cao Sao Vàng như ba mẹ tôi ngày trước. Một lọ nhỏ vẫn được đặt ở nơi quen thuộc.
Khi ai đó đau đầu, cảm lạnh hay cần một chút cao để xoa, chúng tôi lại nhớ đến nó một cách tự nhiên, chẳng cần ai nhắc. Có lẽ đó cũng là cách một thương hiệu ở lại trong đời sống: không ồn ào, không cần được gọi tên và chỉ lặng lẽ đi cùng người ta qua năm tháng.
