
Mỗi lần tàu lớn chạy ngang, chiếc xuồng nhỏ của hai cha con lại chao đảo
Chị Loan chào đời chỉ nặng 1,2kg, phải nằm lồng ấp điện và kỳ lạ từ đó đến nay ở tuổi 25, chưa ai thấy chị khóc. Chị chỉ cười, nụ cười hồn nhiên giữa bất hạnh cuộc đời. Người cha hài hước kể những khoảnh khắc hiếm hoi con gái cau mày vì thuyền vô nước, có cái gì không vừa ý là chị đem vứt xuống sông để cha lại lượm lên.
Khi được hỏi rằng ông có tủi thân không, ông xua tay bảo: "Cũng bình thường thôi. Chỉ suy nghĩ rằng mình phải đi kiếm tiền chữa trị cho con đỡ hơn, để con sống tốt hơn thôi. Còn mình không trị thì sau này con như tàn phế vậy đó. Không có mình, con làm sao sống". Cũng vui là nhiều người biết chuyện đã sẻ chia với hai cha con, đôi khi đó là ít quần áo, thức ăn hay bao ve chai...
Ngày qua ngày, chiếc xuồng cha con ông Bằng vẫn lặng lẽ trôi dưới bóng những tòa nhà chọc trời trên bờ. Nhưng bên trong chiếc xuồng đó là một tình yêu thương không đong đếm nổi. Đó là câu chuyện về một người cha đã dùng cả cuộc đời mình để chứng minh rằng hạnh phúc đôi khi không phải đích đến, mà là hành trình ta đi cùng người ta yêu thương, dù hành trình đó có lênh đênh đến đâu.
Và trên hành trình ấy, nụ cười của con gái là động lực giúp người cha vững tay chèo qua bao khó khăn.

Cha và con đều thích lên bờ uống cà phê đen. Loan không nói được, nhưng mỗi lần uống đều cười tít mắt

Nụ cười của cha và con

Gần 22h, người cha đậu ghe dưới chân cầu Bình Triệu để chuẩn bị giấc ngủ cho con

Cha đưa con lên bờ chơi xích đu ở công viên chân cầu Bình Lợi

Cha nâng niu chải đầu cho con gái bị bệnh

Trên xuồng là “nhà” thu nhỏ để ông Bằng chăm con miếng ăn, giấc ngủ

Ngoài nhặt ve chai, ông Bằng còn nhiều lần cứu giúp người nhảy cầu tự vẫn